Ông trùm Lee Coco hoảng hốt khi con gái nuôi lọt mắt Năm Cam

doc bao truc tuyen

Ông trùm Lee Coco hoảng hốt khi con gái nuôi lọt mắt Năm Cam

Lee mỉm cười nhìn xuống đôi giày Valentino bóng lộn của mình. Năm Cam không úp mở, nhìn thẳng Lee Coco nói thẳng ý định của mình:
- Chú cho anh hùn 20%, anh sẽ giới thiệu khách đến.

Cuộc gặp không mong đợi
Hơn ai hết Lee Coco biết “khách” của Năm Cam rất đa dạng và phức tạp, không phù hợp với khẩu vị của Lee, và “Cậu Năm” cũng không phải là người bạn làm ăn đáng tin cậy, tuy nhiên không thể từ chối thẳng được, Lee Coco tìm cách hoãn binh:
- Tài Cố (bố già) cho tôi vài tuần suy nghĩ và sắp xếp…

Phương Phương đến bàn bắt tay chào khách, Cậu Năm khen:
- Cô Phương có bàn tay đẹp thật!
Mặc dù chỉ là một lời khen mang tính xã giao nhưng Lee Coco chợt cảm thấy rùng mình. Đợi con gái nuôi đi khỏi, Lee đặt lên bàn phong bao màu đỏ:
-Có chút quà, Tài Cố vui lòng nhận cho.

Năm Cam từ chối:
- Đừng làm thế… Mà này, chú cho anh mượn 200 triệu đi tiếp khách, tuần sau anh gửi lại. Anh đi gấp không mang theo tiền.
- Tôi không chuẩn bị tiền Việt, Tài Cố cầm 20.000 đô cho gọn.
Không khí bớt căng thẳng, họ chuyển sang đề tài đua ngựa. Lee Coco ngạc nhiên khi thấy “Cậu Năm” tỏ ra am hiểu về ngựa đua. Cao hứng, lão khoe mình đang sở hữu con ngựa Ả Rập trị giá vài trăm ngàn đô.



Đúng tuần sau, Lee Coco vừa chuẩn bị ra xe đi công việc, người nhà vào báo với lão:
- Dạ, có người nhà “Cậu Năm” xin gặp ông.
- Sao không mời vào phòng khách?
- Dạ, nó không chịu vào, ông ra thử coi.
Một thằng nhóc tay dắt con ngựa già nua thảm hại:
- Cậu Năm không đủ tiền mặt nên sai con dẫn con ngựa này giao cho ông, nó thuộc giống tốt, trị giá vài trăm triệu đồng…
Tái mặt, nhưng Lee đủ bình tĩnh móc túi đưa vài trăm cho thằng nhóc:
- Về nói với Cậu Năm là chú đã nhận đủ tiền.
Không kịp vào nhà, Lee điện thoại ngay cho Phương Phương.
- Dạ, con đang ở phòng tập, có gì không ba?
- À không có gì, ba bấm nhầm số đó mà.

Năm Cam ra đòn trấn áp
Phương Phương là cô gái được Lee Coco thương yêu bằng một thứ tình cảm thuần khiết mà ngay chính lão cũng không lý giải được. Như một người con ruột. “Phải làm hồ sơ cho nó đi du học thôi!”. Lee Coco gọi điện bảo vợ book vé về Mỹ ngay, cô vợ càu nhàu rồi chấp nhận, xưa nay cô chưa bao giờ dám cãi lời chồng.

Phương Phương mặc đồ tập thể dục vào và xoay vòng quanh tấm kính lớn, tự hào về sự hoàn mỹ của cơ thể. Cô khoác lên người chiếc áo khoác khá điệu đàng rồi đưa tay lên bàn tìm chìa khóa và đụng tay vào cái điện thoại. Thấy “Ghet” cả tuần nay không gọi điện cho mình, cô bấm máy. Không trả lời, “chắc ổng còn ngủ, ghét, chút gọi lại mình không thèm bắt máy!”.

Mở đầu mối quan hệ của họ chẳng có gì lãng mạn. Ba mẹ Phương Phương hưởng quyền thừa kế nên dọn về căn nhà của bà ngoại nên bán căn nhà mặt tiền gần chợ nhưng diện tích không lớn bằng. Nhiều người đến xem nhà, dọ giá, Ghet là một người trong số họ.
Chỉ khác là Ghet quyết định rất nhanh và chồng tiền ngay. Thủ tục sang tên nhà, sửa nhà mới quá nhiêu khê mà gia đình cô chẳng quen ai trong lĩnh vực này nên nhờ anh luôn.
Nhiều lần Ghet cùng cô lên phường rồi lên nhà đất, ấy vậy mà cả nửa năm mới xong… Cô mời anh đi cà phê để cảm ơn, anh từ chối với lý do bận.

Nhưng khi ba mẹ mời anh đến nhà mới, anh lại đến và dùng cơm với gia đình. Thỉnh thoảng cô lại giả vờ không biết một vấn đề nào đó như xe tay ga thay vỏ ở đâu, làm tóc ở đâu đẹp, đồ gỗ mua loại gì cho phù hợp với căn nhà…, và đều nhận được sự giúp đỡ của Ghet.
Theo lời kể của Ghet thì anh đã có vợ, làm nghề trồng mai ở Hóc Môn, còn bất động sản thi thoảng mới đi làm phụ cho mấy ông anh để kiếm thêm tiền nuôi vợ con vì anh không đủ vốn để làm ăn riêng. Điều làm cô hơi ngạc nhiên là anh đi đến đâu mọi việc đều thuận lợi như là mọi người đều quen biết anh, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua cô quên ngay…
Đang suy nghĩ miên man, Phương Phương rẽ vào đường Cao Thắng và đột nhiên nghe đau điếng ở tay phải rồi ngã xuống đất ngất xỉu…
(còn tiếp)
Theo nguồn : tintuc.vn
banner vuong

Bạn đã xem chưa