Thế là mùa Vu Lan nữa lại đến...

doc bao truc tuyen

Thế là mùa Vu Lan nữa lại đến...

Thật là nhanh , vậy là đã 15 năm, mẹ xa con.

Con vẫn cảm nhận được đôi bàn tay chai sạn, sần sùi và gầy guộc của mẹ mỗi khi mẹ khẽ xoa đầu con. Đôi bàn tay ấy đã "một nắng hai sương" chẳng ngại khó khăn, gian khổ, làm lụng vất vả chỉ mong sao cho con ăn đủ no, mặc đủ ấm. Con biết người mẹ nào cũng thương con cái của mình và mẹ của con cũng vậy...


Gia đình mình không được may mắn như nhiều gia đình khác, cuộc sống luôn chật vật với nhiều bề bộn lo toan.. Con vẫn biết hằng đêm mẹ vẫn thao thức, trằn trọc suy nghĩ về những chuyện của ngày mai. Làm sao cho có đủ tiền cho con đóng học phí? Làm sao cho con có được cái áo mới để mặc đến trường? Làm sao cho con không quá thiệt thòi so với bạn bè cùng trang lứa?... Luôn thường trực với những suy nghĩ đó khiến đôi mắt mẹ in hằng những dấu chân chim, da mặt mẹ sạm đen vì nắng, vì gió của cuộc đời...

Từ tấm bé, khi biết cảm nhận cuộc đời, tình mẹ luôn lớn dần bên con theo năm tháng... Tiếng gọi "Mẹ!..." đầu đời hay những cái ôm chặt cổ, những cái níu vai âu yếm và sà vào lòng mẹ từ thuở bé cũng chính là những tình cảm mẫu tử thiêng liêng mà con dành riêng cho mẹ... Những câu hò, điệu lí ầu ơ ru hời của mẹ đã nâng giấc ngủ con say nồng đến dễ chịu. Chính những câu hò, điệu lí ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn thơ dại, bé bỏng ngày nào của con:

" Ầu ơ.... ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi... Khó đi mẹ dắt con đi..."

Đúng vậy, "khó đi mẹ dắt con đi". Mẹ vẫn luôn dõi theo con, nâng đỡ từng bước đi từ lúc con còn chập chững... Khi lớn lên một chút, con có thể tự bước đi một mình những ở đằng sau con luôn là ánh mắt dõi theo của mẹ. Con vẫn nhớ như in cái ngày mà con vấp ngã chỉ vì sơ ý vấp phải hòn đá. Con không muốn tự mình đứng lên mà cứ thế ngồi khóc lóc thảm thiết, lăn qua lăn lại trên mặt đất làm cho mặt mũi lấm lem, xấu xí như đang khẩn thiết cầu cứu sự giúp đỡ của mẹ.


Rồi mẹ đến bên con, mẹ nở một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp và thánh thiện đến lạ kì: "Đứng lên và bước tiếp đi con yêu của mẹ...". Con lại ương bướng không chịu, càng khóc to hơn để phản kháng lời mẹ. Mẹ ân cần, trìu mến: "Đứng lên và bước tiếp đi con dù con đường có đầy chông gai, thử thách... Mẹ muốn con phải tự đứng lên trên chính đôi chân của mình tại nơi mà con đã vấp ngã... Lỡ mai này không còn mẹ nữa thì ai sẽ là người nâng đỡ con lên?...". Thật kì lạ, con giật phắc mình đứng lên và sà vào lòng mẹ, những giọt nước mắt bé thơ của con đã làm ướt đẫm cả tà áo mang đầy màu nắng của mẹ...

"Hò ơ... Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi... Mồ côi, tội lắm ai ơi, đói cơm khát nước biết người nào lo, đói cơm lỡ bước biết người nào lo...". Con sợ lắm, thật sự con rất sợ nếu một ngày con không còn mẹ nữa, con không biết sẽ như thế nào nếu ngày đó xảy ra... Không! Con không dám nghĩ tới, chỉ nghĩ không thôi con đã thấy trời mây như sụp đổ, u tối vây quanh con...

Tình cảm ấy là sản phẩm của tạo hóa, của tình mẫu tử thiêng liêng, quý báu. Tình cảm ấy luôn khắc sâu vào tâm trí con như một thói quen khó bỏ. Chẳng thể nào có thể kể hết công đức sinh thành, dưỡng dục của mẹ:

"Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"

"Dòng nước mát lành" ấy đã luôn che chở, dìu dắt, dõi theo từng bước con đi. Những đêm đông lạnh buốt, con vùi đầu nằm trọn trong vòng tay của mẹ. Sợ con lạnh, mẹ lấy hết chăn ấm quấn quanh người con, mặc cho mẹ cứ tê buốt vì thiếu manh áo ấm... Những đêm hè nóng bức, mẹ lại ngồi canh, quạt cho con say vào giấc ngủ rồi mẹ mới chợp mắt được một chút. Thản thốt tỉnh giấc, mẹ lại lò mò tìm cái quạt và quạt quạt liên hồi vì sợ con nóng, sợ con khó ngủ... Khi con đang còn nằm ngủ và mơ những giấc mơ dịu ngọt, yên bình thì mẹ đã thức dậy từ lúc nào không hay. Mẹ chuẩn bị từng nắm cơm muối lạc, từng chén cháo trắng tinh... để cho con ăn cho nóng trước khi đến trường.

Mỗi khi con ốm, con đau... mẹ lại càng vất vả hơn nhiều:
"Con ho lòng mẹ tan tành,

Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi".

Đúng vậy, con đau một thì mẹ đau mười. Con vẫn nhớ hoài những đêm mẹ thức trắng canh con ốm, trong con mê man, con vẫn nghe thấy tiếng nấc xé lòng của mẹ... Có thể chính "tiếng nấc" ấy làm con nhanh khỏi ốm, chính vì con sợ mẹ buồn... Lúc ấy, con vẫn nhớ là mình chẳng thể rời mẹ dù chỉ là nửa bước chân...

Và giờ đây, khi con vừa bước vào cái tuổi thứ 20, tình cảm yêu thương con dành riêng cho mẹ cũng lớn dần lên theo số tuổi của con. Nhưng khi lớn hơn một chút, con thấy mình trưởng thành hơn, cái tính hiếu thắng của một đứa con nít sắp bước vào đời cũng không ít lần khiến mẹ phải phiền lòng, sầu muộn... Lòng đố kị với bạn bè, được cái này con lại đòi có bằng được cái khác, con thấy mình có chút gò bó khi mẹ luôn xem con là đứa con nít... "Con lớn rồi mà mẹ..."- con vẫn thường đáp lại thế. Con vô tư đến nỗi vô tâm, những câu nói của con làm mẹ buồn lòng nhiều lắm, con biết chứ, nhưng sao lúc đó con chẳng thể làm khác được. 


Có lẽ chính vì cái tính ngang ngạnh, hiếu thắng của con chi phối hành động của con. Và cứ sau mỗi lần như thế, con lại thủ thỉ: "Con xin lỗi mẹ, con sai rồi...". Con yêu mẹ, nhưng chưa bao giờ con dám nói với mẹ điều đó, chỉ toàn là những lời xin lỗi sau bao nhiêu lỗi lầm đáng trách mà con gây ra. Con thật sự rất vô tâm phải không mẹ? Con xin lỗi... Sự vô tâm của con là liều thuốc độc ngấm ngầm tồn tại trong người mẹ. Con đã sai, sai thật nhiều.... Khi con nhận ra điều ấy thì cũng không phải là sớm nhưng thật may là chưa quá trễ... Con đã và đang dần sửa chữa những lỗi lầm bướng bỉnh như hồi trước nữa, con biết con nên làm gì để mẹ vui lòng vì con. Con nhận thấy nét mặt hạnh phúc ẩn chứa sau nụ cười thánh thiện của mẹ.

"Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi già thêm một tuổi. Mỗi mùa xaaun sang, ngày tôi xa mẹ càng gần. Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin, tôi vẫn phải tin mẹ đang còn trẻ...". Con đã bật khóc khi nhận ra mái tóc của mẹ ngày càng bạc trắng, gò má cao cao gầy guộc, đôi mắt thâm quầng đầy dấu chân chim, đoi bàn tay xương xốc nổi lên cả những đường gân xanh dài, thân hình mẹ vốn dĩ đã ốm nay lại càng tàn tạ hơn... Tại sao thời gian lại lấy đi nhiều thứ của mẹ đến vậy? Tại sao con lại không nhận ra mọi chuyện sớm hơn? Vì nuôi dưỡng con khôn lớn và vì những hành động đáng trách của con đã cướp đi tuổi xuân của mẹ... Gía như con hiểu chuyện, giá như con đừng như thế... Tất cả chỉ là giá như, giá như...

Đi đến chùa, con được nghe các thầy giảng về đạo lí làm người, được học hỏi nhiều điều tưởng chừng như là nhỏ bé, bình dị nhưng lại thật đáng quý, lòng con lại hiểu hơn về tình mẹ thiêng liêng. Và con nhận ra rằng đừng mãi đoái hoài nhìn về quá khứ đã qua mà tiếc nuối, quan trọng là con làm tốt ở hiện tại. Bởi vì hiện tại của hôm nay chính là quá khứ của ngày mai... Muốn ngày mai sau nhìn lại quá khứ là một miền kí ức đẹp và không có gì để hối tiếc thì chính giờ đây ta phải sống tốt, phải biết yêu thương nhiều hơn và không phải lúc nào nhận cũng là hạnh phúc mà hạnh phúc chính là sự cho đi...

Mùa vu lan lại về, con lại ao ước những mùa vu lan sau con lại được cài lên ngực bông hoa hồng tươi thắm. Bông hoa hồng ấy là hiện thân của mẹ-người vẫn luôn dõi theo con đi đến suốt cuộc đời. "Không ai yêu mẹ bằng con, không ai yêu con bằng mẹ, mẹ là quê hương của con...". Ở đây-trong trái tim con, mẹ luôn là điều tuyệt vời nhất. Đối với một người xa lạ thì có thể mẹ của con chẳng là ai cả, nhưng đối với con thì mẹ là cả thế giới của con... 

Mỗi mùa Vu lan về con lại nhớ mẹ, Cuộc đời mẹ chưa được sung sướng ngày nào. Con yêu mẹ, Con thương mẹ nhiều lắm ! Mẹ ơi ... chắc đã quá muộn màng, con xin hẹn kiếp sau được làm con gái mẹ để báo hiếu công ơn, công nuôi dưỡng, sinh thành của mẹ. Mẹ ơi ... con yêu mẹ nhiều lắm.

"Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...
".

banner vuong

Bạn đã xem chưa