Thương nhớ vợ mất sớm, bố chồng ‘xử’ con dâu

doc bao truc tuyen

Thương nhớ vợ mất sớm, bố chồng ‘xử’ con dâu

Lại thêm một bố chồng tác oai tác quái. Cuộc sống ngột ngạt khiến tôi muốn nổ tung.

Qua bạn bè, tôi yêu và kết hôn với chồng tôi bây giờ. Anh ấy sống ở Hà Nội đã lâu. Lúc yêu nhau, anh ấy thể hiện là một người đàng hoàng, thi thoảng tôi cũng qua nhà người yêu chơi, nói chuyện và ăn cơm cùng với gia đình anh ấy. Nhà có 3 bố con, chồng tôi là con trưởng, một đứa em trai đang đi du học. Mẹ chồng tôi thì đã mất từ lậu. Khi còn yêu ấy, tôi cũng hơi có cảm giác bố người yêu lạnh lùng và khó gần nhưng lại nghĩ, có khi cảnh góa vợ khiến ông như vậy nên cũng không bận tâm gì nhiều. Nhưng lấy nhau rồi, một cuộc sống hoàn toàn khác buộc tôi phải thay đổi.

Có lẽ, ký ức về người vợ còn quá in sâu nên hễ tôi làm việc gì, bố chồng tôi đều liên tưởng và gắn việc ấy với người vợ trước đây của mình. Tôi nấu một món ngon, ông sẽ khen nhưng kèm theo câu cũng món này, mẹ con thêm thứ này thứ kia ăn sẽ ngon hơn. Còn chẳng may nấu dở thì ông sẽ “Vợ thằng Hùng (tên chồng tôi) thua xa bà í, nấu ăn dở ẹc!”. Tôi mặc váy đi làm thì ông chê lố lăng phản cảm, váy có dài tới đầu gối thì vẫn bị cho là ngắn. Rồi ông bảo ông thích phụ nữ mặc áo dài như bà. Mà thời nào rồi, có phải khi nào cũng mặc áo dài được đâu. Biết tính bố chồng khó nên những bộ đồ ở nhà của tôi cũng rất kín đáo, thế mà ông cũng khó chịu ra mặt khi tôi mặc quần lửng (dài tới bụng chân) hoặc áo sát nách. Quả thật việc gỉ việc gì cũng bị bố chồng soi làm tôi vô cùng ức chế.



Thôi thì chuyện sinh hoạt hàng ngày tôi cũng cố gắng cho qua. Nhưng ông can thiệp vào cả cuộc sống vợ chồng như chuyện hiển hiên trong quyền hạn. Ngày trước, khi chưa kết hôn, có mỗi hai bố con nên chồng tôi và bố chồng ăn chung, xem tivi chung rồi có lúc ngủ chung luôn. Từ ngày có con dâu, dù phòng riêng của ông và phòng khách đều có tivi nhưng ông vẫn giữ thói quen thường xuyên vào phòng con trai để xem tivi cùng cho… vui và tiết kiệm điện. Đi làm mệt nhọc cả ngày, về nhà cơm nước giặt giũ xong, tôi chỉ muốn thư giãn đôi chút rồi đi ngủ, nhưng bố chồng ngồi đó thì đừng hòng mà ngả ngớn trong phòng riêng của mình. Ông đã thích xem gì là xem cho tới hết, nhiều hôm hết chương trình cũng đã 23g, khi bố chồng về phòng cũng là lúc tôi chỉ còn muốn ngã gục.

Không chỉ có thế, ông sẽ soi cái bàn trang điểm của tôi có những thứ gì, thắc mắc là sao tôi dùng nhiều đồ “linh tinh” thế. Rồi lại “Mẹ con trước đây chẳng cần trang điểm gì mà vẫn đẹp. Phụ nữ là phải đẹp ở cái nết na đức hạnh”. Tôi không giải thích mà chỉ lặng lẽ cất gọn những thứ hay dùng vào tủ thay vì để chúng trên mặt bàn. Vợ chồng con mua một bộ ga mới, ông cũng không hài lòng, bảo màu sắc này không hợp với con trai, sáng sủa tươi tắn ông cũng kêu mà trầm trầm một chút ông cũng không vừa lòng…

Vợ chồng tôi cưới nhau hơn 1 năm mà tôi không có con. Ông cứ bóng gió chuyện tôi không biết làm vợ, chả bù cho “vợ ông” trước kia, cưới nhau xong là đẻ luôn hai đứa con trai. Chuyện chậm con cái, chúng tôi đều đã đi khám và lý do nằm ở chồng tôi (ít tinh trùng) nhưng hai đứa thống nhất là sẽ giấu bố chồng vì không muốn ông buồn, sẽ tìm lý do để giải thích trong khi viện cứu tới bác sĩ để giải quyết khoản “yếu” của chồng. Ấy vậy mà, mỗi khi bố chồng nặng nhẹ với tôi chuyện con cháu, chồng tôi cứ lặng thinh, có lúc còn hùa theo (chắc để ủng hộ bố?). Có lần ông bảo “Không biết đẻ thì cẩn thận thành vịt đực đấy con ạ!” làm tôi ức muốn tung hê hết sự thật.

Trong những lúc tâm sự vợ chồng, có lần chồng tôi còn nghi ngờ kết quả xét nghiệm, bảo có khi bác sĩ chẩn đoán sai, lơ mơ lý do là do tôi chứ chả phải anh ấy. Bởi nhu cầu của chồng tôi vẫn bình thường, chẳng có lý do gì mà tinh trùng lại ít. Những lúc tôi chán nản hay yếu mệt và từ chối chuyện yêu, chồng tôi lại lên giọng tôi mới là người yếu sinh lý…
Tết năm rồi, đêm giao thừa mà bố chồng cũng không tha cho tôi. Ông lầm rầm khấn khứa, nhỏ nhưng cũng đủ để vợ chồng tôi nghe tiếng, ông xin lỗi bà vì chưa hoàn thành trách nhiệm, vì con dâu “chả ra gì” nên tới giờ này ông còn chưa có cháu bế bồng, rằng “giá kể nó chỉ bằng một góc của bà thôi thì cũng thỏa”…

Tôi đã cố gắng, nhẫn nhịn, chiều bố chồng rồi chiều luôn cả chồng mà tình hình chả mấy cải thiện. Chồng thì “yếu” mà tinh thần của tôi thì ngày càng xuống dốc. Sống lâu mà cứ như một cái gương đục để người khác nhìn vào so sánh và nhiếc móc, tôi không thể vui vẻ được, càng suy nghĩ nhiều, càng ức chế, quan hệ vợ chồng cũng chả còn hứng thú, khả năng đậu thai càng khó khăn. Tôi chưa biết phải làm thế nào để thoát khỏi tình cảnh này. Nếu bố chồng và chồng còn tiếp tục “hành hạ” tôi, chắc tôi sẽ trưng hết kết quả xét nghiệm và kết luận của bác sĩ ra cho hai người ấy hiểu thực tế. Tôi đâu có lỗi.

Không biết mẹ chồng ở chốn mây du kia có hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh tội nghiệp của tôi không…

St
banner vuong

Bạn đã xem chưa