Cuộc đời không cho phép chúng ta yếu đuối

doc bao truc tuyen

Cuộc đời không cho phép chúng ta yếu đuối

Nếu tôi bảo mình đang "ổn" thì chắc chắn là tôi đang nói dối, nhưng không nói dối thì tôi cũng không biết nên làm gì nữa. Nói mình đang buồn, đang tổn thương để nhận sự thương hại của người khác sao. Xin lỗi, tôi không làm được,..


Người ta nói khi buồn thì nên chia sẻ với người khác, giúp chúng ta cảm thấy nhẹ lòng. Nhưng đôi khi giãi bày quá nhiều lại không hay, không ít thì nhiều chúng ta sẽ bị hụt hẫng bởi cách an ủi của họ- không như mong đợi. Tôi không có thói quen chia sẽ quá nhiều chuyện của mình cho người khác. Có thể là tôi không tin tưởng họ hoàn toàn, tôi luôn giữ cho mình một phần câu chuyện- không-muốn-ai-biết-đến.

Có một loại người, khi thật sự rất buồn sẽ thường im lặng hoặc “mất tích”, không muốn ai biết mình buồn.Và khi đi than thở với người khác rằng đang buồn lắm, thực chất là đã vượt qua khó khăn đó một mình rồi. Với những người như họ, chỉ riêng việc nghĩ lại và nhắc về nỗi buồn của mình thôi cũng là điều gì đó thật sự mệt mỏi và bế tắc. Vậy thay vì tự làm đau bản thân thêm vài lần sau những lần đi kể lể, họ chỉ việc tìm đến 1 nơi an toàn, 1 nơi chốn họ coi là lý tưởng để khóc để đập phá rồi sẽ cười, sẽ tự mua vui cho bản thân và hồi phục. 

Sau nhiều lần như thế, họ trở nên gan lì, mạnh mẽ, tự đối phó được với cuộc đời ngoài kia mà chẳng cần phải mở lời cầu viện ai cả. Họ coi là cách sống tốt nhất. Bởi vì, bạn biết đấy, ai dám chắc người mình thân thiết hôm nay sẽ còn ở bên mình ngày mai. Kỳ thực, tất cả chúng ta đều rất cô đơn, tưởng rằng quanh mình có rất nhiều người nhưng thực ra chẳng có ai cả.



Và bạn phải học cách tự xoay sở trước những biến cố cuộc đời đi thôi. Đừng bao giờ cho phép bản thân dựa dẫm hoặc phụ thuộc vào ai!

Tôi đúng là loại com gái kiểu đấy. Thích biến mất, không lí do, không lời giải thích. Khi tôi im lặng, thì là lúc tôi chả cần điều gì nữa, không cần thêm ai nữa,.. Tôi buồn, nhưng không muốn cho ai biết, tôi muốn họ nghĩ tôi là người con gái mạnh mẽ, tôi muốn họ biết rằng không có họ tôi vẫn sống rất tốt. Tôi không cần sự thương hại. Tôi muốn họ phải ân hận vì đã bỏ rơi tôi, day dứt vì những gì họ đã làm với tôi,…

Mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem… Cuộc đời không cho phép chúng ta yếu đuối quá lâu đâu…

Nín đi, em khóc, có ai đau?

>> Mình chưa từng nói yêu nhau, dù chỉ một lần...



Theo Guu
banner vuong

Bạn đã xem chưa